Monthly Archives: Tháng Năm 2005

Tiệc tùng đám điếc, nồi niêu xoong chảo đập ra đập vào cứ kêu oang oảng. Thịt gà thịt thỏ, thịt heo, thịt dê, thịt bò nhìn cứ muốn nhỏ nước dãi. Gumbo, chả lụa, xôi vò, nhìn chỉ muốn thò tay vào mà bốc lên để cạp. Nước mắm, nước chấm nhìn xong ai cũng muốn đẩy qua một bên cho rộng chỗ mà kéo những thứ thức ăn khác về phía mình. 7up, Pepsi, Ice Tea, Budweiser, Heneiken, thi nhau mà nổ pop pop.

Ðàn ông đua nhau tu bia ừng ực và gân cổ tranh cãi chuyện giang sơn đất nước, chuyện chiến tranh và đất nước vào những ngày gần kề 30 tháng 5 năm bảy nhăm, chuyện lão Lê Duẩn theo Nga, chuyện Ðại Thừa Tiểu Thừa từ Ấn Ðộ, Trung Quốc xa lắc xa lơ. Cãi nhau tung trời, người nọ cắt lời người kia.

Cánh phụ nữ con gái đàn bà bà già con nít ngồi riêng một bàn âm thầm bỏ thức ăn vào mồm, lúc này đã hết nhỏ nước dãi. Ăn uống từ tốn nhỏ nhẹ, bàn luận một cách ý thức tôn trọng nhau.

“Em phải tháo ra chị ạ, và em đau xót lắm cơ!” Cô N. tuổi khoảng chừng 40, xinh xắn lắm than thở với cô O., ẳm em bé gật gù.

Ô, chuyện giang sơn đại sự bây giờ không quan trọng nữa rồi, chuyện cô N. tháo cái gì đó hấp dẫn hơn.

“Eôi khóc mấy tháng chị ạ. Cái mũi cao em xinh lắm. Nhưng nó bị nhiễm trùng, nên bác sĩ bảo em tháo trong 6 tháng. Cả bốn tháng nay em đâu dám đi lễ nhà thờ, tại các chị chưa bao giờ gặp em nên không thấy gì, chứ ai cũng biết mũi cũ của em. Mắc cở lắm” Cô N. nói tiếp. Và cô O. gật gật đầu cười.


Chị ngồi khóc mũi cao nay mất rồi!
Bả đầu đường rao “mua khoai mỡ chị ơi?”

Nhìn cô N. lông mày xăm, môi trái tim mọng son, gương mặt phấn hồng, cổ đeo dây chuyền vàng óng ánh, ngồi bên cạnh những người đàn bà bưng bê bát đĩa ra mời khách, mặt mũi vênh vác, áo quần xốc xếch, bám áo bám đít bởi những đứa con chạy nhảy lung tung. Những người đàn bà gần mười năm rồi vẫn vậy!


Chị chủ tiệm gặp em chủ nhà
Em với chị là mấy ả đàn bà mà ra
Tay chị lắc vàng, tay em lắc sữa
Chị sửa mũi miệng mông đít, em sửa xoong nồi bếp ga
Mai mốt cổ chị đầy vàng tây, chân chị đầy bạc ta
Ngày này năm sau, gặp lại em, em vẫn thế
Vẫn con bồng cháu bế, vẫn nồi niêu dầm dề
Ở một làng đánh cá nơi miền Nam nước Mỹ
Em nghĩ, “thôi mình quê quê”

Bảo gì thì bảo chớ tôi nhất quyết nay mai tôi sẽ khăn gói đi ma ki dê và tu bổ những gì ông thượng vàng hạ cám cho tôi, cho nhưng còn keo nên không cho một cách xả láng. Xúi quẩy!

Bây giờ mà tính đến chuyện thời trang thẩm mỹ có mà cạp gạch mà ăn, nên tôi đành bấm bụng không to hằng đêm đêm vắt chân chữ ngũ nhổ lông mày như người ta vặt lông gà Triệu Minh, chớp chớp hai con mắt cho mắt cho nó long lanh như ma nữ đa tình, vuốt sống mũi cho mình ra vẻ Tây Phương, chu chu mỏ ráng gò nó thành hình trái tim còn trinh, chọc chọc ngón tay trỏ vào cái cằm cho nó chẻ ra làm hai làm ba nói chung làm những con số lớn hơn một. Trước khi đi ngủ, tôi lại đi hiên ngang qua lại ưởn phần trên và cong phần dưới ra để tập cho có một vòng một của cô Ni cô Sì Mít và vòng ba của cô Chây Lô. Ðược hai vòng này thì ông Gray Davis mà có ra làm thống đốc lại tôi cũng chả lo, tôi quan tâm quái gì đến chuyện mất năng lượng của tiểu bang này, riêng thân tôi đầy đủ điện nước là tôi sống phây phây rồi. Tuy nhiên, tôi chỉ trong giai đoạn thử nghiệm nên tôi không rõ phương pháp này có hiệu nghiệm không. Nếu mà không đặng thì tôi sẽ hò lên:


Hạnh Phước, Mỹ Lý ui cứu lấy tui!
Số tui hồng nhan lận đận rùi.


Tôi là người Việt Nam, thế nên tôi lương thiện lắm. Tại sao không? Tôi sinh ra trong một gia đình lương thiện từ gốc đến ngọn. Môi trường chung quanh bầy nhầy quá, hoá cho chúng tôi một tính chất lương thiện bầm sinh. Thiên hạ đi ăn trộm chó trộm mèo về ăn, đâm nhau lòi rún, cờ bạc say xỉn. Chúng tôi nếu không lương thiện thì trên trái đất này thiên hạ vô liêm sỉ cả lũ. Bởi thế bố mẹ già tôi lâu lâu thòng câu nịnh tôi, “con này chả được gì chỉ được cái tính thiện.” Ôi thế là mũi miệng tôi cứ hếch ra khoái trá vì mang một lương tâm thẳng băng, lương tâm của một con người Việt Nam lương thiện. Một tấm lòng lương thiện tôi mang theo đến cuối đời!

Vì lương thiện nên trời thương thầm tôi, trời cho tôi một cô bạn gái người Trung Quốc xinh đẹp, đẹp lắm, đẹp cứ như là một tinh hoa tổng hợp từ Tây Thi, Ðiêu Thuyền, Chiêu Quân, và Dương Quý Phi. Cô xinh quá, cô đẹp hơn bông hồng nhưng tôi mà muốn yêu thì tôi cứ thế mà yêu cô, cô đẹp hơn tất cả các loại hoa. Da cô mịt màng như lụa đào dành cho vua chúa, dáng đi cô kiêu sa nhẹ nhàng như cô đang dẫm lên hoa. Cô đẹp vậy, nên tôi chắc là rắm cô thơm chứ chả thối. Mà có thối tôi nào để ý mà ngửi bao giờ. Mà nếu ngửi thì tôi vẫn cho là thơm như thường Tôi cứ ngẩn ngơ ước thầm phải chi tôi hay cô đổi giống để hai người lấy nhau, san sẻ nhau cái lương thiện bẩm sinh của tôi và cái xinh đẹp bất tử của cô, con cái chúng tôi thì chắc mẩm vừa lương thiện vừa sắc sảo, được như vẫy, chúng nó sẽ là trọng tâm của vũ trụ, trên đầu đội mũ, dưới chân đi dép cao su.

Chúng tôi cặp kè nhau chục năm thì có một anh chàng Mỹ trắng cao ráo thông minh xuất chúng bước vào cuộc đời tôi. Ô, tôi khỏi phải đổi hệ để lập gia đình và gây giống rồi, vì đó tôi lơ là cô bạn Trung Quốc và tò tò bám riết anh chàng Mỹ thông minh da trắng này ve vãn giở trò lẳng lơ. Anh thông minh quá, anh xuất chúng quá, tôi chỉ muốn quỳ xuống lạy. Anh nắm bắt vấn đề nhanh chóng và xử lý mọi chuyện tích tắc, đầu đuôi quy củ. Không chỉ tôi mà ai nghe tên anh cũng chắt lưỡi xuýt xoa, “thằng ấy giỏi thật!” Lâu lâu thấy tôi lương thiện, anh lại bày vẽ giảng giải cho tôi nhiều điều, làm đầu óc tôi hơi sáng ra, riết rồi tôi lậm anh hồi nào không biết, lậm anh như thuốc phiện tôi kéo phì phò, ke’o thuốc nhả khói suốt ngày đêm. Nhà tôi đầy thuốc phiện. Tôi nghiện thuốc phiện anh cho nên lắm lúc anh nói con chó nó hôm nay nó bay lên trời, con chim trên trời bay vào nhà anh xin hamburger tôi tin ngay. Hình như tôi tin anh nhiều điều vì anh là người Mỹ da trắng thông minh xuất chúng, anh mà có vòi tiền tôi tiêu vặt tôi cũng cho, kêu tôi đục thằng nào con nào chơi xỏ anh tôi cũng dám, vì anh là người Mỹ da trắng thông minh xuất chúng, anh không thể nào nói sai. Anh cao cả, ôi ông anh tuyệt vời mặc dù so với tôi anh không được đạo đức cho lắm (nói nhỏ, anh ủng hộ tự do ngôn luận nên lắm lúc anh văng tục chửi bới làm tôi tím tái mặt mày). Nhưng không sao, tôi chỉ cần sự thông thái của anh, còn đạo đức thì tôi có dư cho cả hai đứa. Chúng tôi mà lấy nhau thì cái lương thiện của tôi và sự thông minh của anh chắc chắn tạo ra những giống nòi nắm cả thế giới. Và nếu như tôi, cô bạn người bạn Trung Quốc và anh tất cả cùng lấy nhau thì chúng tôi vừa nắm cả thế giới vừa đứng giữa vụ trụ nhòm đời, cuộc đời không mấy lương thiện, không mấy xinh đẹp, và không mấy thông minh.

Cũng buồn, tự dưng dạo gần đây cô bạn Trung Quốc lầm lỳ, né tránh thiên hạ, né luôn tôi. Tôi cố gắng tìm hiểu mà không hiểu tại sao. Tôi năn nỉ ỷ ôi, khóc lóc mãi, cô bạn xinh đẹp mới chìa một bên má ra chỉ cho tôi cái mụn nhọt to tướng và những cái mụn nhỏ bắt đầu mọc lên.
“Chắc dinh dưỡng không đúng, ngủ nghê không đầy đủ, lo lắng nhiều nên bây giờ mặt thế này đây, còn đâu mà nhìn mặt thiên hạ nữa.” Cô than thở, “Trời thương lấy tao, tao xấu xí rồi, ngay cả rắm tao bây giờ không còn thơm như ngày xưa nữa! Nếu họ hàng Trung Quốc tao biết được, tao còn đâu mặt mũi nhìn quê hương nữa bạn Việt Nam ơi.”

Ơ tôi lo lắng, con giả tưởng của chúng tôi tương lai sẽ ra sao khi mà cô bạn Trung Quốc tôi xấu xí. Cái lương thiện của tôi có đủ cho hai chúng tôi không? Liệu người ta có trọng sự lương thiện thôi không nhỉ ?

Nhưng tôi vẫn còn anh chồng tương lai người Mỹ da trắng thông minh xuất chúng, lương thiện và thông minh đủ rồi, không cần xinh đẹp. Người ta nói nhan sắc phai tàn mà. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, ngày ngày tôi lại bám đít theo anh chồng tương lai tôi, tuân lệnh răm rắp, anh bảo sao tôi dạ, anh nói gì tôi vâng. Tôi xây một cái thánh đường tôi cho anh vào ở, đúng kỳ đúng hạn tôi dâng tiền anh tiêu và anh chỉ đâu tôi đánh đó. Tất cả vì đức ông chồng tương lai Mỹ trắng thông minh! Anh yêu vạn tuế!

Hạnh phúc được một thời gian thì tự dưng có kẻ phá bĩnh mập ù mò tới ném đá cái ình vào thánh đường anh ở, đem tên anh ra chửi rủa suốt sáng thâu đêm, “mày là thằng da trắng ngu si, mày láo toét, mày đánh mất đất nước tao,” kẻ phá bĩnh tru tréo, “mày lọc lừa chúng tao, tổ cha mày, mày phí phạm của cải chúng tao.”

Kẻ phá bĩnh mập chửi mãi, và anh chồng tôi vẫn ngồi yên không cục cựa nơi thánh đường tôi xây cho anh ở. Kẻ phá bĩnh chửi mãi và cũng chưa đủ hắn đưa cho tôi bản sao chụp não bộ anh chàng da trắng thông minh của tôi, trời sắp hết thương tôi, nên não anh da trắng thông minh chỉ nhỏ tí teo, phần ảnh hưởng tư duy anh chỉ bằng một đứa trẻ chưa hoàn chỉnh, phần não kiềm hãm những cảm giác và hành động bạo lực của anh gần như mất hoàn toàn.

Anh ơi là anh, chồng tương lai của tôi! Sao anh đổ đốn thế này?

Không còn đồng minh xinh đẹp, thông minh, liệu cái lương thiện của tôi có giúp tôi đứng giữa trời không? Tôi, với một lương tâm thẳng băng, tôi với một quá trình lịch sử trong sáng, đầy lương thiện. Gia đình tôi nói tôi vậy, thì tôi tin vậy.

Nhưng.

Tôi chả ăn cắp vặt gì của ai nhưng khi tôi đã ăn cắp rồi thì tôi chơi lớn, cướp hết tất cả, cướp đến cả nhân dạng nhân mạng của thằng nào con nào có phước bị tôi điểm mặt. Tôi chả đâm lòi rún ai, vì tôi mà muốn thủ tiêu ai rồi thì bọn họ cũng chả có biết, vì có chết đâu mà biết. Tôi thì cứ làm như các bạo chúa thời xa xưa, khoét thịt da từ từ rồi thoa dầu đắp thuốc vào vết thương cho bọn chúng nó không hay biết ngoài cao lương mỹ vị tôi mời chúng xơi. Giết người từ từ như thế mới độc, mới tài tình. Tôi chả rượu chè say xỉn gì vì quanh tôi tiệc tùng rượu chè cứ lan tràn, chả cần uống cũng xay lúy túy. Ai mà có muốn thủ tiêu tôi chắc tôi cũng đi đời trong hạnh phúc của người không hề biết gì. Tôi chả cá độ cờ bạc đỏ đen nhưng từ lâu tôi đã cá độ và đặt lên bàn sòng bao nhiêu vận mạng của mấy đứa tôi chuốc xỉn và lập mưu thủ tiêu.

Thế đấy lương tâm thẳng băng của một người bình dân lương thiện. Ai cũng bảo tôi vậy mà!

Nhưng tôi muốn để lại phúc đức cho con cháu sau này, cho chúng nó có lương tâm thẳng băng của những người lương thiện. Vì chúng nó bảo thế!

Tôi sắp già rồi, tôi có nên ăn năn không, bạn nghĩ?


dlakme 2005

Có 4 bài viết/sách tôi đắc chí nhất hai năm nay (không chỉ đắc chí mà tôi khoái quá trời khoái, khoái tới độ tôi bỏ 3 ông tác giả lên bàn thờ ngắm, có điều hông lạy mà thôi)

(*) Tổ quốc ăn năn – Nguyễn Gia Kiểng
(*) Người Trung Quốc xấu xí – Bá Dương
(*) Stupid white men – Michael More
(*) Dude, where is my country ? – Michael Moore


1

Nhớ mối tình đầu tiên
Mẹ ẳm từ Cao Miên
Qua mấy nẻo đường truân chiên
Chui tới bãi đất liền
Ở miệt vườn Long Xuyên
Và mẹ gọi chàng Lục Vân Tiên
Chàng của tui rất hiền
Miệng chàng cười có duyên
Chỉ có điều ít tiền
Nên chúng tui chỉ xưc mì ăn liền
Và chịu đói liên miên
Và khi tui xin tiền
Chàng trợn mắt, “Bô. em tưởng tui điên ?”
Rồi theo tiếng thánh hiền
Chàng vác giò ra biến
Chàng tìm đường vượt biên
Không một lời lưu luyến
Với nàng Thị Mẹt tỉnh Long Xuyên
Ðó mối tình đầu tiên
Tui với anh Vân Tiên
Ai biết anh giờ đâu lên tiếng
Kẻo tui sầu triền miên

2

Thất tình anh Vân Tiên
Tôi bỏ miệt Long Xuyên
Côi cút mấy tháng liền
Khăn gói tới Lào Cai
Đợi tới mấy đêm dài
Mới gặp anh số hai
Anh có lông mi dài
Cặp mắt tình nhấp nháy
Ðời gọi anh Từ Hải
Tướng tá thật là oai
Nhìn anh ôi “bốc cháy”!
Nhưng tội cái anh ăn xài
Tiền chui cửa sổ bay bay
Rượu suốt ngày lai rai
Rồi lè nhè, “lại cho anh táy máy”
Ui thiệt là chua cay
Tui với anh Lào Cai
Trước mơ “sống bên nhau lâu dài”
Giờ ngồi “nghe những tàn phai”
Thôi nhé anh thứ hai
Tôi đành vẫy bái bai
Chưa đến số “trâm cài”
Đời còn nhiều chông gai
Xin chúc anh an bài
Mai tôi rời Lào Cai

3

Ðã bao hôm nay xa vắng nhà
Thương quá nhớ quá mỏi miệng cái gia gia
Tôi quyết tâm đi xa thật xa
Ðể hàn gắn con tim tôi băng giá
Vượt sóng biển muôn trùng, đặt chân đến Hoàng Sa
Nhìn quanh nhìn quất bốn bể cũng là nhà
Ao sâu nước cà không chài cá
Ðèo heo hút gió toàn là ma
Sau bao tháng lo âu sợ chết già
Từ đâu xuất hiện anh hiệp sĩ Kinh Kha
Bước vô đời tui lúc “bóng xế tà”
Xăm xăm len lỏi từ đá hoa
Thấy anh mừng húm tôi ra rả
Anh đến với em ta với ta
Thương anh tôi muối một lu cà
Ngoài trồng một cây bụ cà na
Lâu lâu bắt được vài con cá
Tôi nhường anh thịt tôi ăn da
Ôi thương biết mấy anh Kinh Kha
Hiệp sĩ Tào Lao đó ấy mà
Với cô em gái Nam cánh tả
Anh đó em đây vui quá cha
Bỗng dưng hôm đó anh bỏ nhà
Bỏ đi mất đất mấy tháng qua
Té ra anh ký giấy bán nhà
Chôm về Tào Lào đảo Hoàng Sa
Gian thế đểu thế anh Kinh Kha
Anh với em dù sao tình nghĩa đậm đà
Sao nỡ bỏ em, em, cô gái vàng da
Với cuốn nhạc tàu hiu hắt quá
“Chiều buồn nghiêng nắng, biển vắng mênh mang lang thang mình ta…”
Hận đời đen bạc hận kẻ phụ tình, em văng tục “mả cha”
Tội quá thân mình phận con “chim đa đa”
Sao chả chiu trai gần mà ham lấy trai thiệt xa
Thôi thế từ đây chưà đến già
Chuyện vợ chuyện chồng là chuyện người ta
Còn mình kiếp này đành xuất giá

4

Thế là từ đó tôi đi tu
Cạo mớ tóc tai thật bù xù
Thấp thỏm gõ cửa chùa Thiên Mụ
Khắc khoải chờ gặp ngài thiền sư
Thầy ơi thầy hỡi cho con tu
Giúp con thoát khỏi cảnh lao tù
Con đây Bắc kỳ đi tứ xứ
Cha me con ở chỗ Bùi Chu
Sư nói chẳng phải ta hỏi chuyện riêng tư
Chả biết nói con sao bây chừ
Ta đây cả đời ít thấy nữ
Con có chịu làm bạn gái sư ?
Hả bộ thầy muốn làm anh tư
Ðiên người tôi xạc bồ đường thầy dư (dư đường)
Tôi trốn gian trần vì tâm sự
Tìm đến thanh tịnh để trầm tư
Giờ thầy lại đòi làm bồ sư
Thầy này chắc là chim tu hú .
Ðúng là sư gì như sư cụ
Nhìn sư con muốn quýnh bỏ bu
Làm sau tu được gần dê cụ
Thôi kiếp này cũng chả có căn tu
Sau khi hét toáng “chém cha anh tư”
Anh tư tên gọi Phạm Thiên Thư
Anh tưởng em đây gái lù đù
Bởi nên mới dụ trò nam nữ
Thiệt không thể hiểu kẻ chân tu !
Thế là từ giã chùa thiên mụ
Nhìn lại lần cuối sông hương núi ngự
Tập tễnh bước khỏi phố sương mù
Thêm một lần nữa tôi chu du .
Từ đó lan truyền một lời ru
Về một người nữ nơi Chùa mụ
Từng làm xao xuyến Phạm Thiên Thư
Bài thơ mang tên Ngày xưa Hoàng Thị Lụ

“Em xin vào chùa Vì em vô tích sự
Ôm nghiêng bọc đồ, tóc thề ngực cổ ngất ngư
Em đi rầm rầm, bờ vai em bự
Con chim lề đường, nằm yên nghe em lí sự
Sư theo Lụ về, gót dầy đại náo nơi thiền sư

5

Ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết năm
Bà con khuyên bảo đi xin xăm
Xem đến khi nào chuyện tơ tằm
Họ bảo trông mày cũng dễ ngắm
Chắc là có chồng trước tuổi băm
Quả lời họ phán đúng chăm phần chăm
Vừa quẹo ra ngõ đụng anh vắt chân nằm
Thẹn thùng em đưa tay ra nắm
Thì thầm khẽ bảo “à anh năm!”
Anh năm dân Bắc ky` bảy nhăm
Mặt mũi cứ tháng hơn chăng dzằm
Dzước được anh về em mê nắm
Xin hầu xin hạ từ cái tăm.
Quấn quít vui đùa được vài lăm
Trải qua bao gió bụi mưa dầm
Anh yêu được em đây chăm bẵm
Ngày ngày ngồi dệt anh chiếc khăn.
Thì một hôm nọ em đương nằm
Anh về anh đổi giọng cà lăm
Anh tâu ca’c anh vừa bốc thăm
Họ chọn cho anh một con bé hai nhăm
Họ nhìn mo*. rồi họ không chấm
Vì mo*. chẳng phải Bắc bảy nhăm.
Vậy ta tiêu mộng dệt tơ tằm
Ta không có duyên phận trăm năm.
Tai nghe mà bụng cứ căm căm.
Vén tóc vén tai sát khí đằng đằng
Tiện tay bà tạt bát nước mắm
Cho mày ôi khắm trước khi bà cho dăng.
Tạt xong để rửi xui đầu năm
Vén quần vén áo chui xuống đầm
Bên dòng nước mát bà đi tắm
Vừa tắm vừa thở đồ nhố nhăng!
Nghe chửi nần lữa nhé anh lăm
Lếu sau thấy bà chửa đến gần
Bà đây chỉ để cho anh ngắm
Anh mà tót lại bà tóm cổ bà băm.

6

Dạ xin thổ lộ với cụ Châu
Con đã yêu kính cụ từ lâu
Con đây không ham hố sang giàu
Chả thèm những ngọc ngà châu báu
Chỉ cần một tấm lòng sắc sâu. (ăn gian)
Suốt từ tuổi bẻ gãy sừng trâu
Con đã ôm mang mối tình sầu
Giờ gặp cụ rồi không dám giấu
Rằng con yêu kính cụ đã lâu.
Xin được hầu cụ đến bạc đầu
Dù rằng đầu cụ bạc đã lâu
Cụ ở nơi nào nghe con tấu
Kẻo không tâm sự biết gởi đâu.
Gần cuối đời rồi xin có nhau
Cụ cứ việc ngắt mấy buồng cau
Cha mẹ con chắc không càu nàu
Vì họ quá mừng “phen này cá cắn câu”
Họ sẽ làm quà một chiếc tàu
Cụ, con cùng lái tới Cà Mau
Ðề chòm xóm con xem anh sáu
Cụ sáu yêu đất nước nhiệm màu
Cả đời cụ hy vì sinh vì con cháu
Nên cụ phải suốt đời lo âu
Nhưng chắc số con phải chịu sầu
Con gặp cụ chẳng được bao lâu
Thì được tin tổ gọi cụ về chầu (tức là mất đó)
Dù nay đời cụ hết đổ máu
Chỉ con tỉ tê suốt đêm thâu
Cụ ơi cụ hỡi cụ P.B.Châu
Chúng con nhớ mãi cụ già râu
Yêu nước yêu quê, chịu mưa nắng dãi dầu
Và với riêng con, cụ, anh sáu
Cụ, con đành hội ngộ mai sau.

7

Rầu rĩ râu ria khóc mấy đêm ngày
Người ngợm run rẩy đầu vòng vòng quay
Chân tay rung rinh muốn bay muốn nhảy
Lảo đảo đi tìm quán uống cho say.
Tu mấy lon thấy ai nghía từ sau gáy
Mình nổi da gà đá ghế dòm lại ngay
Một anh bảnh choẹ nháy, “mời em nhảy”
Anh để ý em từ suốt buổi này.
Cả tháng sau đó Sài Gòn có thêm hai kẻ tay trong tay
Báo chí xôn xao đưa tin nóng sốt mấy hổm rày
Về chị Việt Nam cùng anh không không bảy
Anh điệp viên lẫy lừng làm bao người mê say.
Chắc mẩm kiếm được chàng kẻ chân mày
Và thiên đường mở anh với em cùng bay
Ôi thế giới lung linh và mảnh tình anh chớp nháy!
Anh điệp viên Ăng Lê, cô em gái mặt dày.
Nhưng nếu như thế Hollyood sẽ chẳng có sơ ri phim không không bảy
Xong công tác Sài Gòn, anh chẩu tới Nội Bài dọt ngay
Chỉ để lại tờ note, “Gửi em, em gái của đất nước máy cày!
Ôi em yêu, khi em đang đọc lá thư từ anh 007
Thì em hãy tin rằng anh đã cao chạy xa bay .
Phi cơ anh mới cất cánh từ lúc sáng nay,
Ðưa anh đến những cuộc chơi suốt đêm ngày.
Anh xin lỗi anh không vẽ cho em cặp chân mày,
Và cũng không ăn thể cùng em ăn bát canh rau đay.
Anh không thề sống cuộc đời em đi lên rừng anh đi làm rẫy
Nếu quả thế 007 đây sẽ uất lên lăn đùng ra mà chết ngay.
Ký tên, anh trai yêu quý của em, chàng điệp viên 007.”
Trời, ta đây mơn mởn mà sao số còn hẩm hơn bữa cơm chay
Anh chơi trò đánh bài chuồn chằng khác nào anh bắn ngay tim em “bay bay”
Em ngã trên sân quay quay
Tiếng súng khi sưa làm ta say say
Ta sẽ không quên sau này.
Anh yêu anh yêu xẻ năm xẻ bảy!
Anh nghĩ em đam mê anh em ôm sầu thành góa phụ khóc bồ, ngồi ôm cái cối say (cho những ai xem phim Mùa Len Trâu )
È, em còn khôn, còn tươi trẻ, xíiiiiiiii sức mấy
Anh làm gì làm, anh sống chết mặc bay!

8

Họ ép khai ra, mà tui tự thấy mình bắt đầu nhàm,
Nói gì không nói, lại đi nói mấy chiện tạp nham.
Về mấy anh bồ tèo bèo còn hơn cám.
Anh nào cũng dọc hết, làm sao có chiện để mà đàm.
Bữa đó như mọi bận tui vác xách đi làm,
Vừa đi vừa dáo dác cà rịch cà tang.
Ði ngang qua một vườn cây trĩu quả đầy cam.
Mừng hết sức tui quăng giỏ chôm quả ngọt, ai sợ chứ tui dám
Mần cam về, vitamin C đầy đủ ai mà chả ham.
“Cô em mần gì đó,” hét toáng, bà già da đen sạm,
“Con gái con đứa sao lại bầy mấy trò phàm,
Có dư chút thì giờ, dô nhà bác cháu mình nói nhảm.
Chẳng dấu gì cô, tui có một thằng con thứ năm, vỡ vạm
Tính cháu điềm đạm,
Tui thấy hợp với cô, cô có vẻ đảm đang.
Ba cháu gốc Quởng Nam họ nguyễn, tui họ lê gốc Chàm,
Hai chúng tui chỉ muốn một nàng dâu Việt Nam.”

Wow, suốt bao nhiêu lâu đi tìm người đồng tâm đồng cảm.
Giờ được đích thân mẹ chồng (tương lai) đi hỏi đám,
Hóa ra mặt mình vẫn còn đầy charm.
Xách giỏ về mà trong lòng tính tình tang.
Dậy là sắp lầy chồng, anh trai Chàm Năm Cam.
Ðược chính má anh mở lời hỏi dạm.
Thụy ơi, tình ơi, anh tám ơi, bên vườn cam dưới vòm trời xanh lam.

Bà má hờ nuông chiều tôi thấy phát ham.
Sáng nấu cho tô phở gân gầu tái nạm,
Chiều kho cho nguyên nồi thịt heo ram.
Bà bảo tôi ăn đầy đủ tinh bột, vitamin, chất béo, chất đạm
Ðể da mặt tươi tốt, sức khoẻ dồi dào, vào ngày đám cưới với anh Cam.

Bữa đang ngồi ăn tô hủ tiếu Nam Vang,
Mở TV thấy họ đưa tin về một đám cướp nhà hàng,
Tui còn ngợ sao thằng thủ lính giống chồng hờ tui, anh Tám.
Thì phóng viên xướng tên đọc, “Năm Cam”!
Trời, nghe tới đó rớt cái bịch xuống, phũ phàng,
Ðánh rơi cái rầm tô hủ tiếu Nam Vang.
Ðúng là nồi nào úp vung đó, hắn cướp nhà hàng,
Tui chôm chỉa vườn cam.

Làm sau mà ăn đời ở kiếp khi vợ ngoài này anh trong khám.
Tui đoan chính thiệt, nhưng chung thuỷ tui không có bảo đảm,
Ai biết được tui làm gì khi anh trong trại giam.
Giờ ngẫm nghĩ thân phận người phụ nữ Việt Nam
Chỉ xém có người làm đôi uyên ương trên cõi đời bợ tạm
Mai phải mua nhang đốt phong long, bi chừ bị ma ám
Nay tui bắc ghế ra sân ngồi nhìn một vùng trời ảm đạm.
Ngẫm nghĩ về phận bèo, thiệt đúng là “đời nhẹ khôn kham.”

Categories: Thơ

Nhà tôi trước kia tổ sư húp canh, tuần bảy ngày, ngày hai bữa, canh nấu một nồi, tha hồ múc tha hồ sụp : canh chua, canh dưa, rau đay, mồng tơi, đậu hũ, khoai môn, khoai sọ, rau muống, rau cải, bánh đa đủ cả . Ít thịt nhưng bù lại cá mỗi ngày lội sông lội biển bò vào mâm cơm nhà tôi, nào là cá thu, cá ngừ, cá kéo, cá bống …. Trái câm người ta để ăn tráng miệng, nhà tôi ăn tuốt tuồn tuột, chuối xắt mỏng ăn với cơm, thơm xào, dừa khô kho mặn chát, miệng vừa nhai rôm rốp, mặt vừa nhăn thê thảm vì dừa vừa khô vừa mặn chát .

Nhưng tôi chả cậu nệ gì vì tôi chỉ mê chén nước mắm, nhất là nước mắm chanh ớt . Chỉ một bát mắm và vài ba tô cơm là tôi sướng mê ly, chả nói năng gì, chả buồn bã chi .

Tôi có cái tật mê hàng xóm, chắc tại kỵ người nhà . Lâu lâu tôi lại vác bác sang nhà bên cạnh xem ti vi . Kể cũng lạ sang đó con bé con nhiều khi không có nhà, chỉ có người lớn tôi mặc ngồi ăn đó hóng gió chuyện . Bữa đó tôi bới một tô cơm bự tổ bố canh rau muống khoai môn, món canh nhà thường ăn và như thường lệ tôi nhảy cái thụp sang nhà hàng xóm (chỉ cách một bờ tường cao ngang bụng). Bữa đó cô con gái lớn của bà hàng xóm, cô C. lái cái xe Cúp về thăm nhà (lúc đó ít người đi xe cúp). Nhìn tôi,

-Con Z., mày ăn gì ?
-Canh rau muống, tôi chìa tô canh ra
-Sao không có thịt, cô này phán sau khi xăm xoi vào tô cơm
-Tại vì nhà không nấu . Vậy canh khoai môn phải có thịt ?
-Ừ, canh nấu là phải bỏ thịt chứ !

Nói xong xuôi, tôi ăn tiếp coi TV và tót về nhà . Gặp các bà tôi bẩm,

-Bác C. nói canh mình không có thịt
-Bả nói mày vậy à . Đúng là đồ khinh người, từ nay mày đừng qua bên ấy nữa, tao cấm .

Lẽ ra tô canh không thịt hay có thịt là thú ăn khác nhau của từng người, tôi thì chỉ nghĩ đơn giản có vậy . Nhưng từ ngày hôm đó, qua các bà các cô, tôi đã hình như biết tí gì về giai cấp trong xã hội, may mà xã hội chỉ bé tí teo .

Trong bát canh không thịt, rau xanh lè, khoai nát bét, mỡ vàng khè, đục ngầu vậy mà xã hội vẫn cứ phản chiếu rõ rành rành tưởng chừng như từ một hồ gương trong lắm .


Ngay từ nhỏ tôi đã sinh ra cái tật "thèm của lạ" nên cái gì không phải của tôi, không từ trong nhà tôi thì tôi mê lắm . Chuyện ăn uống cũng vậy, tôi rất thích ăn cơm nhà hàng xóm, thích thôi nhưng chưa ăn bao giờ vì chính sách bế quan tỏa cảng của đại gia đình tôi . Nhưng có một hôm, tôi quyết định phản bội lại cấp trên vì sản phấm ngoại ngon quá . Số là, nhà này có hai đứa con gái tôi chơi với luôn luôn và hay lê la qua nhà chúng nó . Bữa đó qua đúng bữa cơm chiều, mẹ nó kho cái gì thơm phưng phức, và trưng bày đẹp mắt, theo thói quen bác bảo
"Z. ăn cơm nhe …"

Bác mời nhiều lần tôi đều từ chối, vì ngay từ bé tôi đã tập cho mình một tư cách rất lịch sự, ai cho ăn gì, nhất định không . Nhưng không hiểu sao bữa đó, mắc chứng gì, tôi "ừ" sau ba lần mời .

Hôm đó tôi ăn hai chén cơm, ngon quá và ngồi ra rả với gia đình bác này cho đến khi,

-Z. ơi, về ăn cơm.

Tôi chạy xọt về nhà,
_Con ăn rồi.
_Mày ăn đâu .
_Ở nhà bác T.
_Ăn mấy chén ?
_Hai chén .

Ngày hôm đó trời không mưa mà sấm chớp cứ nổ đùng đùng từ bá quan văn võ .
_Mày biết là bất lịch sự khi ăn cơm nhà người khác không ?
_Mày biết là làm vậy người ta coi thường nhà mình không ?
_Mày biết là họ chị mời cho có lệ chứ không thật tình không ?
_Mày biết là nhà mất công nấu nướng không ?
…….

Dạ vâng, ngày hôm đó tôi biết nhiều . Và tôi không ăn gì của ai nữa .

Biết nhiều nên sau này tụi chúng bạn nó tức nó chửi, "con này cầu kỳ "

Quả là vầy, khi tôi đi học tôi quen mấy cô bạn gái nữ công gia chánh toàn tài (bạn thân lắm), họ nấu ăn hoài và mời tôi ăn hoài, và tôi giả tảng "thôi không ăn đâu" . Và chỉ ngồi xuống cầm đũa cái kịch khi mà chúng nó cất tiếng thỏ thẻ đến lần ba . Bị chửi mãi tôi giải thích lý do và nói, "nếu như họ mời đến ba lần thì chắc họ mời thật sự chứ không mời lơi " Và tụi nó được thể lên mặt giảng cho tôi một chặp,

"Với người lạ thì U. phải dè, chứ đây là bạn bè thân, làm hoài vậy lần sao tụi tao giận tụi tao đách mời, cho ngồi đói nghen bé . "

Tôi thì tủm tỉm cười ruồi .

Và tập mãi tôi giảm lần họ mời xuống hai, rồi xuống một, sau rồi nhiều khi không cần mới nữa, thấy thức ăn tôi cứ tiện tay bốc vào đĩa, phải ăn không thôi họ giận mình .

Đơn giản thế mà tôi phải tập mãi .

Đôi khi bây giờ, nhiều khi ai mời tôi cái gì câu nói phọt đầu môi là "không, đủ rồi" .

Thế đấy tập cho cố vào mà lâu lâu thưởu xa xưa nó cứ chực về chơi xỏ tôi .

Cũng chỉ tại người lớn câu nệ .

Mời gì mà sao lại mời lơi !