Monthly Archives: Tháng Bảy 2005

Lần đầu tiên tôi thấy bà Do., Một người đàn bà trong độ tuổi tứ tuần, dong dỏng cao, tóc tém cụt ngủn, mặc áo thun ba lỗ và quần bó thể thao sát người để lộ những hình xăm đầy cổ, tay và cổ chân. Và thỉnh thoảng bà ta kéo thuốc hút. Lần nào tôi vào toilet tôi cũng ngửi thấy mùi thuốc lá sặc sụa và một đôi lần tôi thấy tàn thuốc trong toilet bowl nhìn thấy phát ghớm. Bà Do. có cái nhìn hơi dữ vì cặp mắt sắc lẹm cứ như là muốn trợn lên, làm cho tôi hơi ghờm một tý.

Hai tuần sau có dịp tôi phải đi qua chỗ bà Do., nhưng tôi chỉ nói chuyện với thằng nhỏ Weebo gầy nhom mà nhanh như con sóc (*).
“Tại sao mà lên đây?” Thằng Weebo hỏi.
“Tao ở California, tao lên đây có công chuyện một tý thôi.”
“Mày biết Valejo không, gần San Francisco, Berkeley.” Thằng nhỏ hỏi tiếp.
“Ờ, nhưng mà tao ở phía dưới một chút.” Tôi trả lời

“Mày từ California hả, vậy mà có biết vùng Bay không?” Bà Do. xen vô hỏi.
“Biết chứ, tao từ vùng Bay nè. Tao ở khu San Jose, tri-city Fremont-Union-Newark.”
“Ồ tao biết Union city, bố tao hồi đó làm ở đó.”
Rồi bà ta quay sang la lên với một thằng nhóc 17 tuổi, xăm đầy mình, “Chri. con này là homegirl của mình nè mày. Nó cũng ở vùng Bay Area.”
Bà nói tiếp “Tao với nó (tức thằng Chri.) sinh ở Antioch. Mày biết nó ở đâu không? Khu Pitsburg, Concord…”
Tôi chưa đến Antioch bao giờ nhưng tôi có một đứa bạn có người chị ở Antioch. Một lần chúng tôi lấy Amtrak từ trường của nó về, nó dừng lại ở một trạm nào đó và có ai sẽ ra đón nó về nhà người chị.
“Mày ở vùng Bay rồi chi mà mày move tới vùng khỉ ho cò gáy này vậy?”
“Tụi tao move lên đây năm 2005 chăm sóc bà ex-mom-in-law. Tao ly dị chồng tao nhưng mà tụi tao vẫn sống chung cho đến khi bà ta chết.”
“Vậy mày có tính về lại California không?”
“Có chứ. Ở đây toàn là người ignorance không hà, nhưng ở Cali mắc mỏ quá?” (*) Bà ta nói tiếp, “Mai mốt tao về chứ ở đây người ta nhìn tao dị quá. Tao ra đường họ dòm dòm tao weird. Ở San Francisco hay Berkeley người nào làm chuyện người đó. Mày mà nói ‘f. you’ họ nhìn mày ngộ ngộ.”
“Vậy chứ ở đây họ muốn ‘f. you’ thì họ làm sao?”
“Thì họ nói ‘f. youuuu’.” Bà Do. bắt chước giọng accent của người vùng Tây Bắc. “Mày biết sao không ở vùng Bay có nhiều activities lắm: concert ở công viên, SF Symphony, Theater and Art….”
“Vậy hả! Vậy mà thích loại nghệ thuật gì?”
“Tao thích play, musical theater, opera. Tao coi ‘Cats’, ‘Fiddle on the Root’”…’
“Ý, vậy mày có thích Andrew Lloyd Webber không?”
“Có chứ mày.” Bà Do. trợn tròn mắt vốn dĩ đã tròn rồi. “Thằng Chri. nó thích Symphony và Opera lắm mày ạ.” Và bào kêu thằng con, “Chri.! phải mày thích opera không con?”
Thằng nhóc đang ngồi lơ đễnh quay lại dòm chúng tôi và gật đầu, “Yah!”
“Thằng Chri. nó tin vào Buddha mày. Mày tưởng tượng coi, nó nói với bà ngoại nó, đạo Tin Lành, như vầy ‘bà, con không tin vào God của bà. Con tin vào Buddha’. Mà nghĩcoi? Hahaha.”

“Hey tao đạo Phậy nè mày.” Nói xong tôi chìa cổ ra cho xem cái tượng Phật nhỏ bằng jade và xoè tay lắc lắc cái vòng tràng hạt của tôi.

“Hey Chri.! Nó là Buddhist luôn mày.”

Nói chuyện chừng nửa tiếng tôi nghĩ, “thôi rồi đụng phải dân hippi theo kiểu San Francisco rồi!”
……..

Khoảng chừng 2 tiếng sau tôi quay lại chỗ bà Do.

“Nó đi học yoga và biết handstand, warrior poses…..Nó còn biết Brazilian Jujitsu nữa.” Bà Do., mặt mũi hãnh diện, khoe thằng Chri. với tôi.
“Wow, mày nói nó biểu diễn cho tao xem đi!” Tôi sáng rỡ.
“Chri., mày làm cái headstand cho nó coi đi!” Bà Do. gọi thằng Chri. ngay tức khắc.

Thằng nhóc chạy lại, ngồi chồm hổm xuống dưới đất, chống hai tay và tựa vào hai cái đùi và rồi nó nhấc hai cái chân nó lên khỏi mặt đất. Mọi người chung quanh bu lại xem. Thằng nhóc sung lên, đứng dậy lột cái áo thun ba lỗ nó đang mặc và chạy ra làm mấy cái handstand rồi đi qua đi lại.

“Mày nói nó do Brazilian Jujitsu đi!” Tôi hỏi, tò mò không biết có sự khác biệt gì giữa Jujitsu theo kiểu Brazil với kiểu Nhật truyền thống.

Thằng Chri. nằm bẹt ngay ra đất và hướng dấn má nó ngồi đè lên người và giơ tay ra bóp cổ nó. Xong xuôi đâu vào đó, trong tích tắc nó giơ đầu gối đè vào hông phải của má nó, nắm lấy một cánh tay phải của bà ta, slide bà ta up về phía đầu của nó. Bà Do. bị mất đà và thằng Chri. lộn qua bên phải đè bà Do. xuống đất trước khi nó lock hai cánh tay của bà ta cứng ngắc trên ngực bà.

Hai má con đứng dậy thở hổn hển. Thằng Chri. nó chạy ra phía bên kia ngồi xuốn dòm mấy người ta qua lại.

“Do. mày nói nó hát opera đi.” Tôi dụ khị bà Do.
“Chri. mày hát opera cho nó nghe đi mày!” Bà Do. la với qua bên kia.
“Ew!” Thằng Chri. nhăn mặt ra dòm má nó dòm tôi.

“Thằng này nó active quá mày, mày cho nó về lại Californina đi học đi, nó sẽ khá lắm nhưng mà phải chọn chương trình phù hợp với nó.” Tôi nói.
“Tao homeshool nó. Trường cộng đồng ở đây thì bored lắm, nó active quá không chịu nổi đâu. Tao có bằng A.S. về Science nên tao được dạy nó. Mai mốt tao về lại the Bay Area, tao tính học lên bằng cử nhân.”
“Thằng Chri. nó có ADD/ADHD không vậy?” Tôi hỏi.
“Không, nó calmed lắm, nó chỉ có problem với impulse control thôi. Nhiều khi nó làm nó không suy nghĩ trước sau.”

Giờ nghỉ giải lao, Do. vớ cái áo ấm đi với thằng Chri. ra ngoài, tôi đứng dòm từ phía xa, tôi thấy bà ta lấy cái áo quất quất nhẹ lên vai nó, nó nói cái gì lại với má nó rồi ù té chạy, và má nó cầm cái áo rượt theo nó. Hai má con la om sòm “á á….”

Dựa trên tiêu chuẩn cấp tiến của nền văn hóa ban sơ của tôi thì thằng nhóc Chri. thuộc loại du côn, lấc cấc với hình xăm cũng đầy mình như má nó và body piercing trên tai, miệng, ngực, và rún. Không biết là rủi hay may, tùy bạn quyết định, nó có một bà má chịu chơi hết cỡ thằng mộc cho nên ngoại trừ ra cái impulse control, thằng nhỏ này là một đứa con nít đúng nghĩa của nó, tức là một đứa nhỏ được tự do phát triển một cách bình thường mặc dù cái bình thường của hơi là lạ; người ngoài dòm vo có thể cau mày không tán thành. Thằng Chri. không phải là con nhà giàu nếu không nói hai má con nó thuộc giai cấp hạ lưu trong xã hội. Nhưng tôi nghĩ nó rất là vui.

Và tôi nghĩ đến những đứa trẻ của Dalai Lama. Và chắc thằng Chri là một trong số hiếm hoi đó.


(*) Weebo là cái con robot nhỏ trong phim gì của Robin Williams. Weebo là tên bà Do. đặt cho thằng nhỏ gầy nhom này.
(*) Giá thêu apartment hai phòng ở đây là $475



Hôm qua tôi lái xe trên highway chỉ có một lane cho mỗi chiều. Khoảng chừng hai ba chục feet đằng trước là một con nai đứng trong lane dành cho người đi xe đạp bên cạnh một con nai đang gặm nhắm đất ở phía sau. Con nai ta hình như đang dấn một chân sang qua lane mà tôi đang chạy. Chẳng hiểu thế nào tôi không thắng và chân vẫn đạp ga, nghĩ rằng con nai sẽ sợ người và tiếng động của xe mà dọt vào trong với bạn nó hay là giống như con chó và mèo, nó sẽ chạy cái vù qua đường. Tôi chỉ cho xe chạy chậm lại một tý. Nhưng xe càng tiến gần thì con nai càng thong dong bước qua đường lộ. Lúc này tôi biết mình đụng phải con nai hoặc là đui chột mắt trái, hoặc là điếc, hoặc là liều bỏ mạng, hoặc là loại vô phép tắc. Tôi quẹo tay lái lấn sang lane ngược chiều một tí. Một tí không xi nhê, tôi lạng xe hẳn qua lane bên kia, may là đường đèo trống không có xe nào đổ về. Xe càng gần và càng lạng, con nai càng xấn xổ bước tới, phóng cái tót, và đụng cái rầm vào bên hông xe tôi. Tôi á lên trong bụng chắc mẩm phen này tôi mang tội sát sinh vì tổ sư con nai đui ra ngõ không coi ngày bị xe tôi cán chết. Nhưng lạ thay, nhìn lại kiềng chiếu hậu, tôi thấy con nai đã thong dong đi qua đường bên kia.

Quào, bị một bữa “ba hồn chín vía con Ðậu về ăn cá ăn cơm!” (*)

Lái xe khoảng chừng năm mười phút sau, tôi ồ lên vỡ lẽ. Chả phải con nai nó đui chột, điếc, ngố hay bất tuân không biết tránh xe mà là do tôi quanh năm chỉ tiếp xúc với con người và hành xử những điều luật va lề lối của họ. Khi đụng phải con nai, tôi áp dụng luật người lên cho nó, hy vọng nó cư xử “cho ra người” với tôi, quên mất rằng đây là giang hồ, anh hùng loạn anh hùng.

Ðặt trường hợp con nai nó được dạy dỗ phải biết đứng bên lề đường đợi xe cộ vắng rồi hẵng băng qua đường hoặc là nếu thấy xe thì phải dọt lẹ kẻo xe tông. Thế thì con nai này sẽ thành con nai biết vâng lời và dễ dạy bảo. Ðã nhỉ? Nhưng mà rồi với dân số người năm tỉ hơn đang ngập lụt thế giới, thiết nghĩ chả cần huấn luyện thêm con nai chột và ngố làm chi cho nó giống người.


Nè đừng tưởng người Việt Nam không bị ảnh hưởng bởi việc xác nhập thêm thành viên nai vào tập hợp con người. Này nhé, nếu con nai được rèn luyện đứng ngồi cho đàng hoàng, đi đâu dòm đó thì nó sẽ nhẹ nhàng tìm đường mòn mà đi chớ làm gì lủi củi vào đường rừng và nghễnh ngãng đạp bừa đạp bãi lên hoa lá cỏ cây. Và người Việt Nam sẽ mất đi một trong những hình ảnh thi ca đẹp, “con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô.”

Phù phù …. Mém chết.

(*) Nguyên bản là “Ba hồn bảy vía thằng Ðậu về ăn cơm ăn cá!”