Hôm qua tôi lò dò leo cầu thang lên nhà ăn trên lầu hai. Giữa chừng, tôi phải đứng lại bởi đằng trước bu một đám đông con nít đang đứng lố nhố chiếm hết bốn phần năm lối đi. Nghĩ tụi nó có tin tức khẩn cấp muốn bàn bạc với bạn bè ngay lập tức nên tôi đứng lại đợi, nhủ thầm tụi này sẽ vãn tuồng sớm và tôi sẽ thong dong bước lên, vả lại tôi không đến nỗi đói meo cẳng teo đến nỗi khuy tay múa chân gạt tụi nhóc ra hai bên xăm xăm hùng hồn đi theo mùi thơm của thức ăn. Mẹ tôi dạy thường xuyên “miếng ăn là cái nghèo nàn” cho nên cái gì chứ đụng đến thức ăn là thỉnh thoảng tôi giữ ý giữ tứ lắm. Nhưng đợi gần mười phút mà chẳng thấy động tịnh gì, tôi bèn khều một con bé tóc tém cũng đang đứng đọi và hỏi nguyên do. Con này nói, “tụi nó đang đợi lấy chuối.” Không tin chắc là mình nghe đúng, tôi hỏi lại một lần nữa, “em nói tụi nó đợi chuối à?” Vừa lúc đó, một con bé tóc dài màu vàng rẽ đám đông bước xuống cầu thang, trong tay cầm ba trái chuối già vàng. Con bé tóc tém bảo, “chuối không phải là trái cây của nước này nên chúng nó thích.” Tôi trợn tròn mắt lăm le đi lên khi lũ chúng nó khều tay nhau nhường tôi một tý chỗ. Sau khi bưới vào cửa chính của nhà ăn, tôi quay đầu sang bên phải nơi cửa hông và bắt gặp hai thùng carton to đựng những nải chuối già, những buồng chuối chín vàng nằm phè ra trong hộp đợi những đứa nhóc thay phiên nhau nhau thò tay vào bốc.
Trời ạ, lúc tôi còn bé, ngày nào tôi cũng bị ép nuốt chuối sứ, chuối già, và chuối tiêu vì nó bổ, “một trái chuối bằng ngàn trái nho,” mẹ tôi nhắc. (Cho đến giờ cũng không biết bà lấy statistics này ở đâu.) Chuối ở Việt Nam rẻ rề nên chúng là khách thường xuyên ở nhà tôi, nằm lăn nằm lóc phủi ruồi trên chạn đến độ đen thui và tôi lén dục để khỏi ăn.
~ * ~
Bữa nọ tôi cười cừời, hỏi cô bạn đeo khăn che kín mái đầu và mặc đồ dài thòng lòng che kín tay chân xem trường học có dạy về sự tiến hoá. Cô ta gật đầu bảo có và bồi tiếp, “chúng tao dạy về sự tiến hóa nhưng chúng tao không tin vào nó mày à!” Ðề cho chắc ăn, tôi hỏi một vài người trông có vẻ Tây phương hóa thì hình như họ cũng có vẻ tin vào loài người tạo ra từThượng Ðế nhiều hơn là sự tiến dần từ những con khỉ.
“Mày nghĩ coi, làm sao mày có thể tin là loài người sinh ra từ những con khỉ?” Cô ta trợn mắt giải thích.
Tôi nhớ có một lần tôi đọc một bản tin về một trường trung học mộ đạo Cơ Ðốc ở bên Mỹ, họ cũng dạy lũ con nít về sự tiến hóa và tạo hóa trong cùng một chương trình. Mặc dù Mỹ tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, cô ấy (*) loại bỏ tôn giáo ra khỏi chính phủ, công sở và trường học, nên dân tình Mỹ phản đối vụ pha trộn tiến hóa-tạo hóa này lắm.
“Khà khà, ai biểu làm con nít là sướng đâu. Thông tin đối nghịch thế, biết đường nào mà rờ rẫm!”
~ * ~
Tôi thuộc loại dân ba-phải-đi-hai-hàng, khi thì xàng xê bên này, khi thì cà khịa bên kia, đây cũng là lý do tôi bầu Kerry bạn ạ. Lập trường của tôi tùy thuộc vào trạng thái tinh thần, tâm thần, thần kinh và mối quan hệ của tôi với con bé ngồi bên phải và thằng cu ngồi bên trái. (*) Chẳng hạn nếu bữa nay tôi bị con bé ngồi trong bán cầu não phải dụ khị thì tôi sẽ làm dấu cầu nguyện chúa Jesu, tóc dài hệt như lãng tử, và ngẫm nghĩ về Thượng Ðế của ngài; cầm nhang rì rầm khấn vái ông Phật Thích Ca tóc quăn tít thò lò và đoán xem ông Phật thờ phượng ông Thượng Ðế nào; và nghi ngờ ngồi đoán mặt mũi của nhà tiên tri Mohamed vói thánh Allah tôi không biết mặt mũi chi hết vì người thờ phụng hai ông này không tin vào sự hiển thị (*) đấng tối cao của họ. Và rồi tôi cau mày, banh trán ôm con bé bên phải để mà nghẫm nghĩ đến những ngày đầu khi trái đất được hình thành, khi con người được nhào năn từ đất sét, được thổi một làn hơi sống vào, và bị đá dăng xuống phía dưới của vườn địa đàng để làm “người với ngợm.”
“Trời xinh ra trước nhất
Trên trái đất trụi trần
Không bóng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
….
Thầy viết chữ thật to
Chuyện loài người trước nhất.”
Nếu mà cô Xuân Quỳnh còn sống và tôi có dịp gặp thì tôi sẽ hỏi xem có phải bài thơ này nói về sự tạo hóa và có phải cô đạo Chúa. Việt Nam, trước sự xâm nhập của Kitô giáo, thờ những ông bà thần và ông Ngọc Hoàng Thượng Ðế là ông to nhất. Sau này, Kitô giáo phát triển mạnh và tôi nghĩ Thượng Ðế Cơ Ðốc của chúa Jê-su ra đời. Với sự quan tâm hời hợt của tôi về tôn giáo, tôi đồng hoá ông Thượng Ðế Ngọc Hoàng với ông Thượng Ðế Cơ Ðốc và trời là nơi ngự trị của thiên đàng.
Bởi vậy khi tôi đọc bài thơ trên:
trời xinh ra trước nhất = thượng đế có mặt đầu tiên
chỉ toàn là bóng đêm = chắc là địa ngục
và rồi những con người.
Những con khỉ tuyệt nhiên không được nhắc nhở trong bài thơ thì tôi đâm nghi nhà thơ quá cố Xuân Quỳnh không tin vào sự tiến hoá mặc dù cô là người Việt Nam.
Và tại sao người Việt Nam phải tin vào sự tiến hóa?
…
Ðợi tôi tý!
Nghe nói này!
Tôi thuộc thành phần con gái cù lần, bạn ạ, nên từ lúc nhỏ xíu cho đến khi lớn tồng ngồng thành học sinh trung học, tôi với mấy đứa bạn chỉ biết Sở Thú và một vài nơi chán phè khác, dịp rảnh nào cũng rủ nhau vào Sở Thú. Ði sở thú nhiều, suy ra tôi thấy khỉ cũng nhiều, và lần nào cũng thấy chúng nhe răng cười, quậy tưng bừng, và lột chuối ăn. Xem phim ảnh và magazine sau này ở bên Mỹ, tôi lại thấy những con khỉ cười đểu giả bên cạnh mấy trái chuối vàng của chúng. Và tôi suy ra:
=> Khỉ + chuối = Không thể tách rời. (1)
Ở Việt Nam, thiên hạ ăn chuối nhiều vô số kể, chuối tiêu, chuối sứ, chuối già. Ăn trái chuối thôi không đã, họ bèn chế ra món chuối chiên nóng hổi, vừa thổi vừa bỏ miệng cạp. Họ cũng thuộc trường phái dư-đường-nói-nhiều nên chuộng đồ ngọt và họ bày ra món chè chuối nước dừa; mấy bà già bỏ vào cái xoong nhôm to đùng ngồi đầu đường múc bán, cho mấy lũ lâu la ngồi đầu đường múc ăn. Thêm nữa, nước Việt Nam nóng chảy mồ hôi sôi hột lựu nên người Việt Nam có thêm món kem chuối làm bằng cách đập bẹp dẹp những trái chuối mập ú, trét lên đó dừa sợi và đậu phộng băm, xỏ vào những cây tăm dài trước khi ép dẹp chúng vào bịch và bỏ xó chúng vào tủ đông lạnh cho héo úa đời chúng ra. Cũng còn chưa hết, ăn chuối và chế biến sản phẩm chuối đến sập buồng như vậy thôi chưa đủ, người Việt Nam còn cắt lá chuối về gói bánh giò, bánh chưng, bánh ú, bánh gì ôi thôi đủ loại mà tôi ăn thì tôi nhớ chứ tên thì tôi cạch. Nhưng cái tôi ưng nhất là cách họ dùng lá chuối gói xôi mà tôi tha hồ vửa ăn vừa liếm lá. [Ái dà, bây giờ tôi lại nhớ xôi bọc trong lá.]
Bạn thấy đó, có cần đưa ra thêm dẫn chứng để thuyết phúc về sự quan hệ giữa người Việt Nam và con khỉ không?
Người Việt Nam + chuối = Không thể tách rời (2)
(1) & (2) => Người Việt Nam = Khỉ (3)
OR Tập hợi (Người Việt Nam) (- Tập hợp (Khỉ)
Tôi đâu có điêu ngoa gì đâu nè. Người Việt Nam đích thị phát triển từ những con khỉ. [Bạn muốn phản bác lại tôi thì bạn chỉ có cách vận dụng công lực ôn lại lý luận của mấy ông hiền triết Hy Lạp cổ, vạch trần cái lỗ thủng trong lý luận khỉ gió trên của tôi.]
Bàn về những con khỉ, bàn về những ông Thượng Ðế xong tôi xực mình nghĩ đến đất nước Trung Hoa: ôi thôi họ không có tôn ti phép tắc gì cả mặc dù từ ngàn xưa họ tự hào họ là cái rốn của vũ trụ và quảng cáo–một cách thành công—những thuyết về lễ nghi, về đạo làm người, về người quân tử.
Ðạo làm người cái thây ma gì khi:
Người Trung Hoa xa xưa xơi tái nhữngcon khỉ (tổ tiên con nguoi nếu như chúng ta tin vào sự tiến hóa) còn thoi thóp sống, banh đầu lũ vô phúc này ra và khoan thai thò thìa vào xúc óc.
Tại sao họ cần ăn óc khỉ? Lúc tôi còn nhỏ và còn ngu, bà nội và mẹ tôi mỗi tuần chạy ra chợ Cây Quéo mua cho tôi một bịch óc heo vì theo lời cô tôi, “ăn gì bổ nấy, ăn óc bổ óc (cho khôn), ăn gan bổ gan (cho gan dạ), ăn tim bổ tim (cho biết bồ bịch sớm), ăn trứng cá bổ trứng cá (cho mặt mọc đầy mụn trứng cá)…”
Ðể tuyên truyền và củng cố một niềm tin duy nhất, niềm tin vào Cộng Sản, vào người dân Trung Hoa, người Trung Hoa Cộng Sản đầu têu sau này chỉ còn cách là tiêu diệt một niềm tin khác, cao cả và lâu đời hơn: niềm tin tôn giáo. Và như bạn biết đó, chỉ nơi tôn giáo Thượng Ðế tồn tại. Chỉ nơi Thượng Ðế vũ trụ và loài người hình thành (nếu bạn tin vào sự tạo hóa.)
Trừ phi có một thuyết thứ ba nào chực trình bày ở Hàn Lâm Viện và lăm le dành dực giải Nobel thì, có lẽ, bạn và tôi phải tin vào một hay cả hai thuyết nói trên. Nếu muốn đập đầu và xơi tái những con khỉ thì không đập chùa chiền, nhà thờ và xử tử những nhà sư và những người mộ đạo, phỉ báng Thượng Ðế hay ngược lại.
Vì khỉ hay Thượng Ðế hay cả hai dây mơ dãy má liên hệ với nguồn gốc với loài người.
Tôi loay hoay ngồi trên ghế ghỗ con xoay xoay và gõ lọc cọc vào bàn phím máy vi tính một hồi trước khi ôm đống giấy lên quẹt quẹt những cái check bằng mực xanh. Với sự tập trung của một bà hàng bán chè chuối ngồi phủi ruồi, tôi lơ đãng quay ghế một vòng nhìn ra ngoài cửa sổ lúc này tối hù chỉ thấy mờ mờ những cành cây khẳng khi chẳng còn một chút lá và những toà nhà vàng tươi lúc này là những khối đen thui. Tôi thò tay lên thành cửa sổ vơ lấy cuốn kinh Koran bìa màu nâu và lật đại trang chính giữa. Trang bên phải là những dòng chữ bằng tiếng Ả rập ngoằn nghoèo nhìn giống như ai đó viết vội vàng. Trang bên trái, tôi nghĩ, là bàn dịch bằng tiếng B. mà tôi cũng mù không phân biệt ất giáp chi hết, chỉ nhận ra được hai chữ quen thuộc “Ja znam.”
Có nghĩa là “Tôi biết.”
Start Note ****
(*) Ðất nước, tiếng Mỹ, là giống cái nên cố tình dùng từ “cô ấy” để đọc cho vui.
(*) Tôi biết chữ “hiển thị” là tại vì thanhda.com hở chút là xô ra chữ này.
(*) Left-brain/right-brain thinking
**** End note
[Thở dài]Tôi chả biết sao từ ngày tôi ở thành phố này, đi đâu làm gì tôi cứ bị nghĩ ngợi về tôn giáo. Lúc đầu tôi thấy cảnh tụi con nít lãnh chuối vui mắt nên tôi nhất định phải viết lại để nhớ thôi, có ngờ đâu bài viết kéo dài ra thành một mớ lộn xộn như thế này. Hmmm!