
Không biết từ bao giờ một điều ước về một cuộc sống ở nơi thành phố tuyết xảy đến với tôi. Tôi ở thành phố nhiệt đới tên gọi Hồ Chí Minh–nếu bạn không thích thì tôi đá thêm một chữ nữa là Sài Gòn vậy–từ lúc bé nứt mắt cho đến khi mười-mấy-cái-xuân-xanh, quanh năm nóng hôi hổi nên tôi giựt áo cho mát tối ngày nếu tôi không muốn thở phì phò như ông già kéo bễ. Tôi thở phì phò và tôi nhìn những tấm hình trên cuốn lịch cảnh nước ngoài mà bác và bố tôi lụm từ công ty đem về nhà chưng. Tôi đâm ra thích những bức ảnh chụp cảnh tuyết vì Sài Gòn/Hồ Chí Minh nóng hừng hực chẳng bao giờ có tuyết rơi, và vì nóng hừng hực nên chỉ thấy những giọt mồ hôi rả rích chảy long tong.
Hình ảnh tiêu biểu về nước ngoài của tôi là như thế: những bông tuyết lác đác rơi, những con đường dài trắng toát hun hút lê thê tận tới chân trời, và những căn nhà gỗ biến mất hơn một nửa, bị lấp vùi dưới những đụn tuyết kem. Chắc cũng vì vậy mà tôi thích xem các bộ phim chiến tranh của Nga với những anh Hồng quân đội mũ lông lội tuyết giữa đồng không mông quạnh và nghe người lớn chúng quanh bàn tán, “bị đi đày ở Siberia giống y hệt như thế này nè mày.”
Hồi đó tôi nghĩ rằng cứ ra khỏi Việt Nam là tôi sẽ thấy tuyết rơi. Tôi nghĩ đến mùa đông ngồi trong ngôi nhà đốt lò sưởi và ngoài đường đầy tiếng leng keng của tiếng chuông ngày Nô-En. Tôi đã thấy tuyết rơi mỗi khi bạn bè rủ tôi lái xe mấy tiếng đồng hồ đi trượt tuyết ở vùng núi cao. Tôi đã ở trong một ngôi nhà muà đông đốt lò sưởi. Và tôi đã nghe ngoài đường tiếng chuông leng keng vào ngày lễ Nô-En. Nhưng tôi chưa từng bao giờ được ba cái đó trong cùng một lúc cả. Ðược con voi đòi ông bụt tôi muốn sáng mở mắt thức dậy, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy bông tuyết lãng đãng bay tới bay lui. Nhưng sau Hồ Chí Minh tôi sống ở một nơi thời tiết được người Việt Nam tự hào rằng na ná khí hậu Sài Gòn (để viết về một thành phố mà dùng tới hai tên, vừa tốn bytes vừa tốn sức suy nghĩ nên dùng tên nào cho phải lẽ. Ðến khi nào bạn thôi càu nhàu hoạnh hoẹ chỉ vì một cái vô bổ như là cái tên?) Vì giống Sài Gòn, làm thế nào nó bói ra được một cục tuyết rơi trong thành phố.
Thế là, mỗi năm gần đến những ngày cuối tháng 12, tôi lại chắt lưỡi mơ ước đến một ngày nào đó tôi đang ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài tôi thấy tuyết đang rơi.
Cô bạn Sarinka, nghĩa là cô Sarka nho nhỏ, thức tôi dậy lúc gần sáng, “C., tuyết rơi.” Tôi nhỏm dậy, nhìn ra cửa sổ. Vì còn trong trạng thái mơ mơ màng màng, tôi thấy một tí màu trăng trắng nên bảo, “tao không thấy gì cả,” và nằm lăn quay ra ngủ tiếp. Nửa tiếng sau, tôi tỉnh ngủ hẳn khi nghe tiếng chuông từ một nhà thờ Công Giáo La Mã, cách nhà chắc chừng 10 phút đi bộ. Tôi chồm dậy dòm ra cửa sổ. Tôi trố mắt nhìn những căn nhà gỗ trước mặt phủ một lớp tuyết mỏng trên mái, những bụi cây xanh phủ tuyết, và bông tuyết rỉ rả rớt từ trên trời.
Tôi chạy qua phòng bên réo ủm củ tỏi, “Sarka, tuyết rơi.”
Sarka đang ngồi trên giường. Cô ấy cười mỉm chi cọp và nói, “Giáng Sinh đến rồi. Tao hạnh phúc quá!”
Buồn ơi ta khóc thương thân mình. Dấu khăn tang phủ lễ mình…Tuyết không bao giờ ngưng rơi…(*)
Ơ, tại sao ai viết lời gì thê thảm quá. Tuyết vui chứ lị, đâu có buồn hẩm hiu như thế này. Ồ mà tôi lại quên. Ðây chỉ là ngày tuyết đầu tiên tôi ở một thành phố lạ. Lạ nên vui tít mắt. Có thể đâu đó vài ngày tới, không chừng tôi cũng sẽ ngồi nhắm tịt mắt, khóc rưng rức, cầu trời cho tuyết ngừng rơi.
Sarka và tôi nhờ bà chủ nhà chụp hộ một tấm ảnh trước khi cắp tay nhau ra khỏi nhà. Tôi che cái dù cho cô ấy và chúng tôi như hai con nhện đen thui từ đầu tới đuôi, lũi nhũi leo xuống đồi. Sarka quệt một miếng tuyết và bảo, “đây là tuyết ướt nên chắc sẽ không rơi lâu đâu.”
Tôi bỏ Sarka lại một tiệm bánh để cô ta mua bánh ngọt cho bữa ăn sáng. Còn tôi đi tiếp ngẫm nghĩ đến đôi giày ống cao, những chiếc vớ dài qua đầu gối, mấy cái áo măng tô dày, dài phủ mông che cổ tôi sẽ phải mua trong những ngày sắp tới.
(*) Bai hat “Tuyet roi” loi Viet Pham Duy
1 phản hồi
Bài viết bạn hay quá – Uoc mo được ngấm tuyết nằm trong tâm trí mình khi còn rất bè, Lúc đó nhà mình có tiền, có đầy đủ, mình mong một ngày được du học, ngắm tuyết.. Rồi một ngày nha mình phá sản, Nam do minh hoc lop 10. Thế là ước mơ du học, ngắm tuyết, sống ở hải ngoại tan biến hết…
Mình đọc bài viết và yêu phong cách viết bạn quá, Tấm hình cũng giúp mình vui khi đọc qua bài viết của bạn.
chúc bạn nhiều sức khoẽ và sống thật vui !